Untitled #2 (The Prophecy), 2013 – Fabrice Monteiro
Theo đuổi những đề tài từ tiến trình đô thị hóa sang các mối quan ngại về môi trường, Fabrice Monteiro, nhiếp ảnh gia người Bỉ gốc Bénin (Tây Phi Châu) đã đề cập đến vấn đề biến đổi khí hậu qua dự án mang tên Lời Tiên Tri (The Prophecy). Bằng cách kết hợp nghệ thuật kể chuyện với nhiếp ảnh thời trang, Monteiro tạo nên những hình tượng ám ảnh về các linh hồn siêu nhiên hiện lên từ những vùng bị ô nhiễm. Những ẩn dụ thị giác về sự hủy hoại sinh thái cùng các tự sự từ truyền thống văn hóa Tây Phi vừa là lời phê phán sự suy thoái môi trường, vừa là một lời kêu gọi hành động.
Bằng cách trình bày những góc nhìn đa dạng và giải quyết các chủ đề phức tạp, các nhiếp ảnh gia Phi châu đang góp phần vào việc tạo dựng những thực tại sắc nét và phong phú hơn về châu Phi đương đại. Các tác phẩm của họ vừa đóng vai trò như những tư liệu lịch sử, vừa là chất xúc tác cho những thay đổi trong tương lai, khẳng định vị thế của nhiếp ảnh như một phương tiện thiết yếu cho việc phê phán xã hội và biểu đạt văn hoá tại châu Phi.
BÀI TRONG TUẦN
Triều Chứng (Kỳ 1,2 &3) – Truyện vừa của Nguyễn Đông A
Tính Tách Biệt Cảm Xúc Ẩn Giấu Trong Tranh Paulina Đàm – Nhận định của Lê Lạc Giao
Một thời Đại Học Sài Gòn: Giáo sư Trần Ngọc Ninh và Di ngôn ẩn giữa bao mùa tuyết xưa (Kỳ 2) – nghiên cứu/nhận định của Nguyễn Tà Cúc
Sau cái đêm nghe thấy giọng đàn bà vọng lên từ ngoài biển, Huỳnh Công Phước không kể cho ai nghe hết. Ông sống tới ngần này tuổi, từng thấy người ta trở mặt vì tiền, thấy bạn bè đâm nhau vì đất, thấy những khu đất hoang hóa một đêm ngủ dậy bỗng thành vàng ròng. Ông hiểu có những chuyện đem kể ra chỉ làm thiên hạ nghĩ mình lẩm cẩm.
“Nail Tộc” là danh từ được ra đời với tính cách châm biếm, ỡm ờ. Người thì gọi với ánh mắt giễu cợt. Người thì tuyên bố với nụ cười “Mona Lisa.” Còn tôi, tôi yêu hai từ này. Với tôi, nó thể hiện một cộng đồng, một “sắc tộc” muôn màu, thật đúng nghĩa với nghề nail.
Laura là cô bạn da trắng cùng trường, vừa là người chung phòng, vừa là người yêu của tôi. Cô học năm thứ ba Y Khoa, tôi học cao học về Nhân Chủng Học. Một …
Sau hai thập niên kể từ ngày Má tôi ra đi, tôi vẫn cố gắng tìm hiểu xem Má là ai, nhưng trong gia đình không ai muốn nói về Má. Bản thân tôi, khi ở tuổi làm mẹ, tôi cảm thấy sợ hãi. Làm sao tôi có thể trở thành một người mẹ nếu tôi chưa từng biết đến mẹ của mình? Tôi muốn biết tại sao người mẹ đầy tự tin, độc lập của tôi lại muốn phẫu thuật thẩm mỹ.
Trong tranh, ta thấy có những mảng trắng gợi nhớ đến những bè mây nổi, những nét nâu và xanh lục như của thân cây và lá cây. Tất cả được bố cục chen kẽ và chan hoà cùng nhau (như trong một tấu khúc) trên nền vàng màu hoàng thổ và nâu điểm chút màu rượu bordeaux của đất.
Mùa hè năm ấy mưa nhiều, bà ngoại mất. Đám tang dựng rạp ngay trước hiên, đè cả lên luống hoa mười giờ. Trước khi nhắm mắt, bà gọi Tùng lại, giọng nhỏ như tiếng lá khô rơi.
— Đừng ép hoa phải nở đúng giờ.
Tôi thường nghĩ đến những giờ phút như buổi sinh hoạt văn học nghệ thuật hôm đó như những giờ ra chơi của Nguyễn Đình Toàn, hay một chiều được quên (ngồi chờ tình nhân) …
Thơ Bóng
Gửi cho chúng tôi bài thơ nào bóng hơn, biên tập viên nói.
Chúng tôi thích cách bạn viết nhưng chuộng mấy thứ đồng tính.
Như là: chuyện tình dục. Như là: chuyện mông đít. …
CANADA
Cuộc diễn hành hàng năm của cộng đồng LGBTQ+ (queer) được biết đến với tên gọi Pride Toronto, là một trong những lễ hội tự hào lớn nhất thế giới, được tổ chức vào tháng …
đồng tính nam đồng tính nữ bơ đậu phọng
phết mứt? bồ có thích cạ kẹp
bụng áp bụng?…
Đêm xuống trên hương thơm Hà Nội. Tôi cất va li vào gầm giường, treo áo khoác lên thành ghế, ra đường. Khách sạn nơi tôi ở gần ngã tư ban ngày ồn ào xe cộ nhưng đêm tối vắng. Tôi về ra mắt cuốn tiểu thuyết Thuyền, nhưng đêm Hà Nội làm tôi ít nghĩ về tiểu thuyết mà nghĩ nhiều hơn về âm nhạc.
Thành dắt tay Khuê đi dưới những tán lá xanh. Mùa hạ đang về cùng vạn vật, công viên như vừa được thêm một chiếc áo mới, hoa sơn lựu, hoa trà hắt ánh hồng …
Đọc Trái Tim Cho Mượn, tôi nhận ra cái sắc của Trần Mộng Tú nằm ở chỗ bà đem một chi tiết tưởng như rất lãng mạn đặt vào giữa tình yêu như một quả …
Năm tôi tám tuổi, mẹ cầm tay tôi bảo “từ nay mẹ con mình là liên minh” (hay một câu đại loại). Tôi ngớ người không hiểu, cứ ngẩn ra nhìn mẹ, nên mẹ cười …
Một ngày nào đó đứa trẻ sẽ bắt đầu trải nghiệm tất cả những điều này trong môi trường nó sống và chính những điều này cùng những hiểu biết kia sẽ đẩy nó đến chỗ phải tự sát hoặc lao mình vào nguy hiểm với hy vọng được giết chết
Việc trình bày và phân tích những tạp chí/nội san cổ võ cho một nền đại học tiến bộ và chống Cộng Sản như Tìm Hiểu và Tình Thương; song song với việc ghi nhận khuynh hướng chính trị cùng thất bại của Hành Trình, Đất Nước, Trình Bầy, càng cần thiết hơn với thời gian không ngừng di chuyển.
tặng Lê Sông Văn
Chặng thứ nhất
Chỗ anh ngồi là gần cuối máy bay. Chung quanh anh là những người có vẻ mặt lạnh lùng, khép kín. Mắt họ nhắm nghiền, không ai muốn nhìn ai. …
Mưa vẫn còn rơi ngoài kia. Anh nhìn màn hình điện thoại, không có tin nhắn mới. Anh tắt đèn, nằm xuống. Trong bóng tối, anh nghĩ đến giọng chị kể chuyện — cái giọng của người đã quen với việc kể, chỉ để kể mà thôi.
Tôi biết đến Đặng Thơ Thơ lần đầu tiên như là người làm công việc dịch thuật ở một khu học chánh gần nơi tôi cư ngụ. Cô và tôi hằng năm thường gặp nhau …
Vũ Khắc Khoan (1917-1986) là một nhà văn nổi tiếng ở miền Nam, thời 54-75. Ông sớm bỏ ngành kỹ sư canh nông để theo đuổi đam mê của mình là môn kịch nghệ. Thời …
Rẽ trái, chúng ta đến thiên đường
Ở thiên đường, rẽ trái chúng ta đến một khoảng trống
Trong khoảng trống, rẽ trái chúng ta đến một sự thật
1.
Hà Nội, ba giờ sáng.
Phố cổ giờ này vắng bóng người. Ngoài tiếng nước nhỏ giọt từ máng xối, tưởng như còn nghe thấy tiếng chân mèo đi trên mái ngói. Khói bụi của ngày …
Tôi đến dự tang lễ kẻ thù của tôi.
Đó là một buổi lễ trang nghiêm, giản dị, không đông người lắm như tôi tưởng, gồm các quan chức địa phương, những người đồng đội cũ …
Hiện tại, tuy trao đổi văn học nhờ sự mở rộng tiếp cận đã và đang xảy ra, sự khác biệt vẫn tiếp tục vì văn học hải ngoại dường như rất chậm, hoặc không thu nhận những biến đổi trong ngôn ngữ tiếng Việt ở trong nước, vì bị “dị ứng” hay muốn “bảo tồn”, hay chỉ đơn giản là thói quen hoặc bất đồng ý kiến về phương diện lý thuyết và thẩm mỹ.
Tội nghiệp dì Hạc, có lẽ dì vẫn hy vọng tôi trở về. Hay chỉ vì dì vốn dĩ không đoạn tuyệt được với quá khứ, không buông tay được với những điều quen thuộc. Dù sao tôi đã thoát đi, tôi nghĩ. Khỏi khung cửa nhỏ và bờ tường xám căn nhà bên cạnh. Khỏi khu phố nghèo xơ xác, con đường chỉ cần một cơn mưa đã ngập dưới lớp nước vàng bẩn, và đường rầy rỉ sét nằm chờ những toa tàu nâu sạm vuông vức kín bưng đi qua.
ở xứ sở có những ngọn cây thông dòm ngó
cỏ đánh dấu từng bước chân người tỉ mỉ
những cơn gió nhạy tin, ánh trăng mật vụ
cảm ơn mi đã ghi chép và phân tích
không lâu trước khi đại dịch ập đến,
khi qua mắt kính lặn,
tôi cúi nhìn xuống một thế giới san hô
vỡ nát, hoang tàn, tan tác
Bình Luận mới